Mục lục

Blog

Lá thư từ một “Người Hạnh Phúc”

Chào bạn! Mình là Naomi, một người hạnh phúc. Mình chưa bao giờ cảm thấy điều ngược lại. Mình có thể kể ra hàng dài danh sách những điều làm mình thấy hạnh phúc về, ngay bây giờ. Thế nhưng mình không ở đây để khoe khoang về chiến tích hạnh phúc của bản thân, mình ở đây để kể cho bạn nghe về điều mình nghĩ là có trước cả hạnh phúc và chứa đựng hạnh phúc bên trong. Đó là “Một người”.

Chia sẻ qua

MỘT NGƯỜI

Nhiều khi, trong cuộc sống mà ai nấy đều đang ‘’theo đuổi” hạnh phúc, mình có cảm giác như chúng ta đang chơi trò đá bóng, ta chạy hết sức để giành lấy quả bóng, giữ nó không được bao lâu, rồi lại nhanh chóng chuyền đi với hy vọng sẽ thật nhanh được ‘’ghi điểm” và để thắng trận mà quên mất rằng chúng ta đang chơi, đang sống, đang trải nghiệm, đang tận hưởng, và quan trọng nhất là chúng ta vẫn là ‘’một người’’.

Một người có nghĩa là bạn sẽ vui, sẽ buồn, sẽ thất vọng, sẽ hoang mang, sẽ đau khổ, hối tiếc, sung sướng, giận dữ bất kì lúc nào trong suốt hành trình này, và bạn vẫn sẽ hạnh phúc, vào bất kỳ lúc nào, đâu có ai ngăn cấm. Bạn biết không? Mình nhận được lời mời chia sẻ về Hạnh Phúc ngay trong thời điểm mình cảm nhận nỗi buồn chạm đáy. Rất nhiều cảm xúc rối rắm, nặng nề và mệt mỏi bủa vây lấy mình. Mình không thể nặn ra một chữ nào về hạnh phúc, mình bị mắc nghẹn, bị “tắc chữ”, bởi mình nghĩ rằng làm sao mà một người đang tuột mood, hết năng lượng, chán chường đến nhường ấy mà lại có quyền chia sẻ về hạnh phúc cho hàng trăm người đọc? Mình không thể!

Mình muốn thật nhanh thoát khỏi cảm giác này, bằng mọi cách. Mình muốn mau chóng quay về với nhãn dán ‘’Cô gái năng lượng’’, ‘’cô nàng hạnh phúc’’, ‘’cô bé hay cười’’, lúc đó mình sẽ viết, và mình sẽ viết thật hay. Nhưng mình đợi mãi đợi mãi, làm mãi làm mãi mà chưa có chút tiến triển nào cả, mình vẫn thế, vẫn tắc nghẽn, ứ đọng và không viết ra được một chữ nào. Cho đến một hôm, khi mình nhận ra rằng thực tế chưa từng tồn tại một cô gái năng lượng nào mãi mãi trong trạng thái đầy năng lượng, luôn vui vẻ và không bao giờ hết nở nụ cười trên môi cả. Đó chỉ là cô gái mà mình đã tự tưởng tượng ra để chối bỏ một phần của mình luôn nằm đằng sau ánh sáng, như Mặt Trăng chỉ dành tặng cho thế giới những gì đẹp đẽ nhất của mình và tự giấu đi phần còn lại, mình đôi khi quên mất bản thân cũng chỉ là ‘’một người’’.

Mình đã suy nghĩ rất lâu trước khi đặt bút viết nên những dòng này, mình quyết định chia sẻ sự thật với bạn, đó là bạn sẽ không thể bắt gặp ‘’5 bí kíp giúp bạn hạnh phúc vĩnh viễn’’, ‘’10 điều nên làm để không bao giờ phải buồn’’, những mẹo giúp bạn luôn giữ được trạng thái hạnh phúc hay kể cả những lý thuyết và định nghĩa về Hạnh phúc trong thư này, Hoàn toàn không có!

Ngược lại, đôi khi mình thầm nghĩ: “Phải chăng chúng ta chưa hạnh phúc là vì ta vẫn còn đang chối bỏ chính mình, ta chưa thử tận hưởng sự ngọt ngào của nỗi buồn như tận hưởng một cơn mưa mát lành tưới tẩm tâm hồn ta, gột rửa những mảng tối còn đang bị lãng quên, nhường chỗ cho những hạt mầm hạnh phúc đang muốn vươn mình đâm chồi nảy lộc? Sao chúng ta cứ nhất thiết phải luôn vui, luôn cười trong khi ngoài kia trời nắng cũng phải mưa, trời sáng rồi lại tối? Sao chúng ta không thể hạnh phúc ngay cả trong nỗi buồn, vui vẻ ngay cả khi mưa xuống, lạc quan ngay cả khi bóng tối vây quanh? Sao ta không thể là Một Người với đầy đủ mọi cung bậc hỉ nộ ái ố trong đời nhưng vẫn chọn rót vào trong đó những giọt tròn đầy hạnh phúc?

HẠNH PHÚC

Liệu rằng trước khi thêm gia vị hạnh phúc, đi tìm hạnh phúc, xây dựng hạnh phúc vào trong cuộc đời mình, chúng ta trước hết còn cần phải là ‘’một người” không nhỉ? Có phải chúng ta đã bỏ quên điều đó nên hạnh phúc trong đời ta cứ đầy rồi lại vơi? Bởi ta còn chẳng giữ nổi chính mình cơ mà?! Thế nên mình lại trộm nghĩ: “Phải chăng sống thật mới là gốc rễ của hạnh phúc, là điểm bám, là mỏ neo của một hạnh phúc vững bền?”

Mình nghĩ mọi người không phải không hạnh phúc, mà là không dám sống hạnh phúc, bởi sống hạnh phúc đồng nghĩa với việc chúng ta phải Sống Thật. Sống thật đối với mình có nghĩa là buồn thì không cố để vui, vì tại sao phải cố? Mình nhớ đã đọc đâu đó nội dung như thế này: Sống thành thật và chân thành có 2 tầng nghĩa. Một là những gì bạn nói và những gì bạn nghĩ phải nhất quán, đó gọi là không lừa người. Hai là những gì bạn nghĩ và những gì bạn làm là nhất quán, đó gọi là không lừa mình. Thật thú vị đúng không?
Vấn đề là chúng ta không thấy bản thân có đủ đầy sự tốt đẹp và xứng đáng với mọi yêu thương trên đời, thế nên ta mới phải cố che đậy và giấu đi chính mình, ta luôn cần phải trở thành một ai đó, giống với một ai khác, ngoại trừ bản thân ta. Rồi chúng ta lại không ngừng tìm kiếm một hình mẫu, một điều gì đó từ bên ngoài, mong cầu rằng một ngày nào đó ta sẽ may mắn tìm được giải độc đắc cho riêng mình trong cuộc đời, và hạnh phúc là giải thưởng sẽ rơi vào tay ta, và ta nắm lấy nó vĩnh viễn.

Thật khó để chấp nhận rằng bản thân đã trọn vẹn và tốt đẹp hơn cả những gì bạn nghĩ, đúng không? Thật khó để ngừng bắt lỗi và phán xét chính mình, bởi vì đó là việc mà ta đã làm giỏi nhất trong từng ấy năm cuộc đời. Và bạn ơi, rồi chúng ta sẽ nhận ra rằng cuộc đời này không phải là một bài tập làm văn để ta đi tìm lỗi chính tả, càng không phải là một bài toán để ta không ngừng chứng minh đáp án của mình với thế giới ngoài kia, hay cần một điểm 10 khen thưởng từ đám đông. Bạn không cần cái này, cái kia để hạnh phúc; bạn không cần phải trở thành thế này, thế khác để đủ đầy. Bạn là chỉ cần là bạn, như hoa chỉ cần nở, Mặt Trời chỉ cần tỏa sáng, chim chỉ cần hót bởi vì hoa không nở vì ai, Mặt Trời không tỏa rạng vì ai, Chim không cất tiếng hát vì bất kì ai khác, chỉ là vì chính nó mà thôi. 

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bạn quẳng đi khái niệm ‘’đi tìm chính mình’’ thay bằng ‘’nhận ra chính mình’’, ‘’thay đổi bản thân’’ thành ‘’chấp nhận bản thân’’. Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn bắt đầu công nhận rằng mình đã đủ đầy, tốt đẹp và xứng đáng với tất thảy mọi điều tuyệt vời của cuộc sống. Bạn đã có tất cả những gì bạn cần cho một cuộc sống hạnh phúc và viên mãn rồi. Bạn không cần phải gồng mình chứng minh với bất kỳ ai, không cần phải trở thành một ai khác, làm bất cứ điều gì khác đi để ‘trở nên hạnh phúc’’, bởi vì hạnh phúc đã ở đây rồi. Hạnh phúc không phải một phần thưởng, hạnh phúc chính là bạn, bạn chính là một người hạnh phúc. Chỉ là, bạn có chọn phiên bản đó của bản thân hay không mà thôi.

Viết đến đây, mình đã dừng lại đếm xem cả bức thư đã có bao nhiêu câu với dấu chấm hỏi. Tròn 10 câu hỏi, không có câu trả lời, vì câu trả lời là dành riêng cho bạn. Còn mình, mình đã trả lời câu hỏi bằng cách ‘’chọn bản thân’’, và mình chọn phiên bản ‘’một người hạnh phúc’’. Mình chọn nghĩ gì viết nấy, chọn thú nhận mọi cảm xúc bên trong mình với bạn. Mình cảm ơn bạn vì đã đọc đến những dòng này, mong là trên hành trình của một người hạnh phúc, bạn cảm thấy bớt cô độc vì luôn có mình ở đây, cũng đang từng ngày trải qua đầy đủ mọi thi vị của cuộc sống như bạn, và mình, cùng với bạn, đều chọn hạnh phúc. Mình cũng mong đọc được những dòng chia sẻ từ bạn, nếu được, hãy gửi thư lại cho mình nhé!
Thank You! I Love You!

Naomi Trương - Mental Projector 2/5

Mục lục

Bài viết mới nhất

Bài viết liên quan

  • Human Design giúp mình cảm thấy đủ

    Naomi Trương - Mental Projector 2/5 - 09.11.2024

    Hành trình trải nghiệm của Naomi với Human Design

  • Hiểu về Luân Xa 2

    Naomi Trương - Mental Projector 2/5 - 11.11.2024

    Luân xa 2 (Swadhisthana hay là luân xa xương cùng) liên qua đến các tình cảm cơ bản, tình dục…

  • Hiểu về Luân Xa Tim

    Naomi Trương - Mental Projector 2/5 - 11.11.2024

    Luân xa tim nắm giữ sợi dây liên kết các khía cạnh vật chất và tinh thần trong chúng ta.…